<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
<channel>
<title>Đỗ Văn Mạnh</title>
<link>https://ameblo.jp/dovanmanh/</link>
<atom:link href="https://rssblog.ameba.jp/dovanmanh/rss20.xml" rel="self" type="application/rss+xml" />
<atom:link rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com" />
<description>ブログの説明を入力します。</description>
<language>ja</language>
<item>
<title>2025/09/09</title>
<description>
<![CDATA[ <div>#38310: A80 VÀ BÁC SĨ NỘI TRÚ....</div><div><br></div><div>Dạo này mình thấy Page nhiều câu chuyện tình éo le quá sợ các bạn nữ không còn tin vào tình yêu nữa nên mình muốn chia sẻ câu chuyện của mình để các bạn có thêm niềm tin cũng như có quyền mơ mộng rằng nam thần ngôn tình vẫn có thật ngoài đời.&nbsp;</div><div><br></div><div>Đợt vừa rồi ai cũng đú A80, chị em bỗng dưng mê mẩn các anh quân nhân vừa rắn rỏi vừa kiên cường trong màu xanh áo lính. Rồi mấy ngày gần đây chị em lại mê mẩn các anh bác sĩ nội trú được mệnh danh là tinh hoa của giới bác sĩ với trí tuệ và bàn tay vàng.</div><div><br></div><div>Còn mình không phải đu theo anh nào cả vì chồng mình được cả hai, vừa là quân nhân đồng thời vừa là bác sĩ nội trú. Anh không những cao ráo mà mặt mũi cũng ưa nhìn, hồi xưa cũng từng được mệnh danh hot boy nhiều em gái theo đuổi. Ở ngoài xã hội anh là người có địa vị. Về nhà thì anh lại rất yêu thương vợ con. Anh còn nấu ăn ngon, lại thường xuyên giúp vợ việc nhà. Anh cũng rất chiều vợ, mình thích ăn gì đi chơi đâu anh đều thực hiện mong ước của mình. Thực ra so với mấy anh nam thần trong truyện ngôn tình mình thấy cũng chẳng thua kém gì.&nbsp;</div><div><br></div><div>Nhưng để có được quả ngọt như ngày hôm nay thực ra cũng không dễ dàng.&nbsp;</div><div><br></div><div>Mặc dù mình ít hơn anh nhiều tuổi nhưng lúc cưới nhau, mình thì đã đi làm còn anh vẫn còn đi học. Vì học y 6 năm anh còn phải học thêm nội trú 3 năm nữa. Nên dù anh đã xấp xỉ 30 tuổi vẫn phải ôm đèn sách, chưa có công việc ổn định.</div><div>Anh không có nhà, không có xe và cũng không có lương nốt. Cưới nhau rồi hai đứa vẫn ở nhà thuê, một căn phòng chật hẹp. Đến cái giường cái tủ cũng phải vay mượn tiền người khác để mua. Cưới nhau về bọn mình còn chẳng có tuần trăng mật. Cuộc sống lúc đó cũng rất thiếu thốn.</div><div>Mặc dù mình có thể lựa chọn lấy một người chồng có điều kiện kinh tế hơn nhưng mình nhìn thấy ở anh sự tử tế, sự chân thành, thẳng thắn, và hơn hết là mình rất yêu máu áo quân y. Mình nhìn thấy &nbsp;tương lai ở anh và màu áo anh đang mang.</div><div>Chính vì niềm tin đó mà giờ đây mình đã có nhà, có xe, có người chồng tuyệt vời luôn yêu thương vợ con.</div><div>Biết rằng mưa đến đâu mát mặt đến đấy, tương lai chẳng biết thế nào nhưng mình trân trọng hạnh phúc đang có và cũng cảm ơn mình ở quá khứ, đã chấp nhận lấy một người chồng trong tay không có gì để có được như ngày hôm nay.</div><div>Chúc các bạn nữ sẽ tìm thấy được nam chính của cuộc đời mình và tin tưởng vảo tình yêu nhé!</div><div>Gợi ý với các bạn là siêng đi khám ở bệnh viện 103 nhiều vào, biết đâu lại vớ được một anh quân y đấy ạ 😆</div>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/dovanmanh/entry-12929631117.html</link>
<pubDate>Tue, 09 Sep 2025 12:38:14 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>2025/09/06</title>
<description>
<![CDATA[ <div>#38309: Chồng là giảng viên, nhưng cách anh nói chuyện với sinh viên khiến mình sốc....</div><div>Mình muốn viết ra đây để nhẹ lòng, cũng là để lắng nghe xem có ai rơi vào hoàn cảnh giống mình không.</div><div><br></div><div>Chồng mình là giảng viên, công việc khá bận rộn. Nhưng bận thì bận, cái mình thấy đau nhất không phải chuyện công việc, mà là cách anh dùng thời gian và sự quan tâm.</div><div><br></div><div>Anh vẫn thường nhắn tin nói chuyện với sinh viên. Đáng ra chuyện này bình thường thôi, nhưng nhiều khi cách nói chuyện lại đi quá giới hạn. Ví dụ có lần sinh viên rủ đi ăn, anh trả lời kiểu: “Đi ăn buffet ở đâu, gửi thầy xem nào, để em *** phục vụ thầy.” Nghe mà mình thực sự thấy sốc, không nghĩ giữa thầy và trò lại có thể đùa cợt như vậy.</div><div><br></div><div>Với nhân viên cũ, anh vẫn cho vay tiền, mình không ý kiến. Nhưng cách xưng hô kiểu “em yêu”, rồi tâm sự đủ chuyện riêng tư, lại khiến mình cảm giác không còn sự tôn trọng.</div><div><br></div><div>Anh đi làm xa cả tuần, thứ 7 vẫn bận đi nhậu với bạn bè, Chủ nhật lại tiếp tục đi. Ngay cả bữa cơm trưa cùng con cũng vội vã – vừa ăn vừa cắm mặt vào điện thoại, giục con ăn nhanh đến mức bữa cơm chỉ kéo dài được vài phút. Trong khi buổi chiều, anh vẫn dư thời gian để đi gặp gỡ bạn.</div><div><br></div><div>Thật sự, mình không biết có phải mình quá nhạy cảm không. Nhưng một người vợ, một người mẹ, nhìn thấy cảnh đó, mình chỉ thấy trong lòng trống rỗng. Gia đình đâu chỉ cần tiền bạc, mà cần cả sự tôn trọng và thời gian cho nhau.</div>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/dovanmanh/entry-12929633390.html</link>
<pubDate>Sat, 06 Sep 2025 13:01:14 +0900</pubDate>
</item>
</channel>
</rss>
