<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
<channel>
<title>Nguyễn Hữu Đạt</title>
<link>https://ameblo.jp/nguyenhuudat/</link>
<atom:link href="https://rssblog.ameba.jp/nguyenhuudat/rss20.xml" rel="self" type="application/rss+xml" />
<atom:link rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com" />
<description>ㅤ</description>
<language>ja</language>
<item>
<title>2026/04/07</title>
<description>
<![CDATA[ <div><br></div><iframe src="https://static.blog-video.jp/?v=MC0pGNlIZ1C5Z87qTmImdjD1fN" width="276" height="276" frameborder="0" scrolling="no" allow="fullscreen"></iframe><div><br></div>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/nguyenhuudat/entry-12962310331.html</link>
<pubDate>Tue, 07 Apr 2026 12:30:35 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>2026/04/04</title>
<description>
<![CDATA[ #40204: REVIEW CHIẾC EM GÁI XỊN XÒ 😌😌😌<br>Em gái mình hiện đang học năm ba. Về ngoại hình, cao tầm 1m50, cân nặng tầm 68kg, mặt không đẹp không xấu, chịu khó nhìn cũng được. Về tính cách, với người ngoài thì em thuộc thể loại hiền, có phần nhút nhát, nói chuyện nhẹ tựa lông hồng bay trong gió; với người trong nhà thì do được cưng chiều nên giọng em hơi chua chát, nói chuyện có khi gằn giọng, kéo dài, khá là nhõng nhẽo.<br>Về sinh hoạt hằng ngày, theo như lời của bé kể lại cho mình thì những hôm đi học ở trọ, nếu có tiết thì bé đi học, không có học thì bé dậy lúc tầm 15h và hôm nào dậy sớm lắm là cũng tầm 9-10h. Những hôm về nhà thì bé dậy sớm nhất cũng tầm 8h (do cha mẹ gọi dậy). Thích thì bé dậy, không thích dậy thì bé tiếp tục ngủ khi nào thích thì mới thức. Sau khi bé dậy thì dành ra khoảng 30 phút để vệ sinh cá nhân, sau đó bé ăn sáng. Ăn xong bé để đó rồi vô phòng (tiếp tục công cuộc ngủ ngoan hay làm gì thì mình không biết). Đôi khi bé phụ mình phơi đồ hoặc làm vài thứ lặt vặt nếu mình làm chưa kịp.<br>À quên... sau khi bé ăn xong thì bé bày ra đó rồi vào phòng nệm ấm chăn êm (mình dọn), rồi khi nào mình nấu cơm xong hết thì bé dậy. Bé tự biết dọn cơm ăn, không cần mình phải dọn, ăn xong bé lại bày ra đó (mình dọn). Sau khi ăn cơm xong thì bé nằm vừa bấm điện thoại vừa xem TV, hoặc là lại vào phòng bế quan tu luyện gì đó (mình chưa rõ).<br>Vì được cưng chiều nên đi học bé đều được cha mẹ lái xe đưa đón nếu muốn về nhà. Mỗi lần mở miệng ra là: “Mẹ ơi, con muốn ăn...”, “Mẹ ơi, con muốn mua...”, “Mẹ ơi, con muốn đi... chơi”. Và tất nhiên bé muốn ăn gì thì mẹ mua đồ về nấu, và người nấu là mình, nấu để sẵn nào bé dậy bé ăn. Nhắc về khoản ăn thì bé lại có cái thú vị: ở nhà món nào bé thích thì bé ăn hết phần mọi người, mặc dù bé không phải người mua hoặc là người nấu, và mặc dù đồ ăn là dành cho cả nhà 5 người ăn. Bé nhà mình có siêu năng lực có thể ăn hơn 1kg chân gà (mình cũng hơi lo vì hôm bữa có lướt Facebook thấy em gái kia ăn có 10 cái mà bị thằng người yêu chia tay), một cái pizza size lớn, và nhiều món khác số lượng size đại mình không thể liệt kê hết được. Đặc biệt là không phải mỗi lần một món mà là sự kết hợp hoàn hảo của vài món. Mỗi lần bé ăn xong mình cũng không biết là bé no rồi hay là do không còn đồ ăn nữa (có nhiều lần bé ăn xong rồi mình còn nghe bé ước thêm vì chưa ăn đã).<br>Về sở thích, như trên đã nhắc, bé thích ăn, thích ngủ. Bên cạnh đó bé còn thích chơi với chó và đặc biệt là bé rất thích mua sắm: quần áo, giày dép, son phấn và cả nùi thứ khác. Miễn cái gì được bán là bé đều thích mua, mua không kiểm soát, mua cho đã cái nư chứ có nhiều thứ không dùng hoặc dùng một vài lần rồi cất. Sở thích mua sắm này đặc biệt ở chỗ là bé hết tiền bé vẫn đặt hàng online. Mỗi lần shipper đến là: “Chị Hai ơi, cho em mượn...” - câu này mình đã nghe vô số lần và chưa lần nào được nghe câu: “Chị Hai ơi, cho em trả”. Tưởng bé đi học là chị đỡ được phần nào, nhưng không, bé đi học bé vẫn đặt đồ và mỗi lần thấy số bé gọi thì y như rằng: “Chị Hai ơi, chị lấy đồ giùm em”. Có khi bé đặt mà hẹn hoài không nhận, cuối cùng mình bị anh shipper trút giận lên đầu.<br>Bé là một cô gái gọn gàng khi ra ngoài, nhưng khi về nhà, đôi tất bé lột ra để trên bàn, quần áo dơ bé bỏ khắp nhà, nào là dắt lên xe, bỏ lên giường... Còn đặc biệt là băng vệ sinh không bao giờ thấy bé xử lý, bé cứ để trong nhà tắm từ năm này qua tháng nọ, ai muốn dọn giúp thì dọn, không thì cứ để đấy.<br>Kể đến đây thôi, mình đã hơi chóng mặt rồi, mình phải đi ra dọn chỗ chén dĩa của bé vừa ăn xong nữa. À quên, bé nhà mình chưa có người yêu, nếu ai có nhu cầu tìm người yêu thì cứ comment, mình sẽ lọc và chọn ra người may mắn nhất. Không có yêu cầu gì đặc biệt, chỉ cần biết nấu ăn, giặt đồ, rửa bát và biết chịu đựng là được. Chúc các bạn may mắn…
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/nguyenhuudat/entry-12962208204.html</link>
<pubDate>Sun, 05 Apr 2026 01:13:16 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>2026/04/03</title>
<description>
<![CDATA[ #40205: Hai đứa chuẩn bị làm đám cưới nhưng anh ấy vẫn chưa làm gì em, cũng chưa hề có nhu cầu…<br>Em và anh ấy yêu nhau được 3 năm, nhưng hai đứa vẫn chưa làm gì nhau, nhiều lúc em cũng ko hiểu sao anh ấy lại ko có nhu cầu hay ko đề cập đến việc đó. Chúng em cũng ko phải trẻ con gì, năm nay em 26, anh ấy 29... Hai đứa em đã đăng ký kết hôn và nửa tháng nữa thì tổ chức đám cưới. Cách đây mấy hôm 2 đứa em đi du lịch với nhau (là lần gần nhất), nhưng khi vào đến khách sạn thì 2 đứa vẫn nằm chung một giường và anh ấy vào đó cũng chẳng làm gì em mà chỉ làm một việc duy nhất là ngủ, mở mồm ra kêu “Mệt” nằm nghe em tâm sự đúng 5 phút thấy ngáy khò khò...<br>Đây ko phải lần đầu, mặc dù là hai đứa cũng chuẩn bị cưới nhau nhưng nhiều lần vào nhà nghỉ ngủ chung một giường vẫn gối ôm dài để làm biên giới ở giữa, mỗi người đắp một chăn. Em mới hỏi anh ấy:<br>- Em sắp làm vợ anh rồi mà vẫn thế này à<br>- Em làm vợ anh rồi nhưng trên mặt pháp luật và thực tế là em vẫn đang ở ranh giới giữa người yêu và vợ anh, còn anh cũng đang ở ranh giới giữa người yêu và chồng thôi mà. Hai đứa mình chưa cưới nhau mà. Anh tôn trọng em đấy!<br>- Ơ! Anh nói hay nhỉ ?<br>- Anh nói không hay thì dở chứ sao.<br>- Thế anh không định cưới em à<br>- Nói gì bậy vậy, đăng ký rồi hai bên gia đình xem ngày cưới rồi, phát biểu linh tinh.<br>- Thế anh không có nhu cầu gì với vợ anh à<br>- Còn nửa tháng nữa thôi mà em, ráng chờ đi, giữ mình đi, mà em háo hức đến mức đó rồi cơ à... Có những chuyện không thể nào xảy ra thì cũng có thể xảy ra đấy.<br>Thế là anh ấy ngủ luôn, ngủ say không biết gì luôn...Có chán không mọi người! Chuẩn bị cưới nhau rồi mà vẫn giữ như thế...
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/nguyenhuudat/entry-12962207694.html</link>
<pubDate>Sat, 04 Apr 2026 00:59:24 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>2026/04/03</title>
<description>
<![CDATA[ #40206: Cắm sừng được 2 năm giờ “Em nghĩ sao về việc 2 đứa quay lại với nhau?”<br>Mình năm nay 28, cựu sinh viên K58 trường mình, nếu tính cả tuổi mụ là cũng 29 rồi đấy, ở tuổi mình bạn bè lấy chồng sinh con, mình thì chưa yêu ai sau quả tổn thương năm 26 tuổi, mất niềm tin vào tình yêu luôn mà.<br>Mình từng có mối tình kéo dài 9 năm, từ năm mình 17 tuổi, cái tuổi thanh xuân vườn trường, tuổi trẻ đẹp nhất...cũng dành hết tình yêu, dành hết sự tốt đẹp nhất của mình cho người ta. Mình ko biết các bạn nữ khác thế nào chứ bản thân mình cũng hi sinh rất nhiều, cả thời gian, cả tiền bạc, cả công sức. Làm cơm cho bạn trai mang đi học, đi làm, dọn dẹp phòng ốc cho bạn trai, giặt quần áo cho bạn trai, còn cho bạn trai vay tiền khi bạn trai bị mất đồ, mất ví...v...v...trong khi thời gian đó, mình có thể dành cho riêng bản thân, phát triển bản thân nhưng ko...mình dành hết cho bạn trai để rồi nhận đc cái kết đắng ngắt...<br>Bị cắm sừng tận 6 tháng mà ko biết, mọi người biết sao ko? 1 phần vì mù quáng, 1 phần vì tin tưởng người ta quá, 1 phần vì đấy, kiểu mình đặt niềm tin nên mình ko tin cái việc đó là sự thật cho đến khi bắt tận tay...mắt mình thấy, tai mình nghe và kết thúc là câu “Anh xin lỗi!”<br>Thôi thì còn gì mà khóc với sầu. 9 năm kết thúc như vậy. Mất khoảng nửa năm mình ổn định lại tinh thần...mình suy nghĩ rất lâu, quyết định sẽ dành thời gian chăm sóc bản thân, chăm lo cho bản thân.<br>Từ ấy mình đi tập gym, chạy bộ...để có 1 thân hình thon thả hơn.<br>Mình chọn chế độ, kế hoạch ăn uống cho phù hợp, ko chỉ vì ngoại hình mà còn vì sức khỏe của mình nữa.<br>Mình đi du lịch nhiều hơn, cứ có thời gian là đi thôi, có thể đi 1 mình hoặc đi với bạn, phần lớn là đi với bạn.<br>Sống có kế hoạch, biết tiết kiệm...vì mình nghĩ sau này sẽ có nhiều việc cần đến tiền.<br>Mình cũng đi từ thiện, mình muốn giúp người khác và mình cũng nghĩ có luật nhân quả...mình giúp người ta, sau này người ta hoặc kể cả là người khác sẽ giúp lại mình khi mình khó khăn.<br>Mình học cách ăn mặc, phối quần áo sao cho đẹp...<br>Chỉ hơn 1 năm sau, bản thân mình nhìn lại mình khi lúc yêu, mình thấy mình khác hẳn, mà tinh thần thoải mái, ko phải nghĩ ngợi cho người khác...chỉ làm sao cho bản thân thấy vui. Thậm chí bố mẹ còn nói “Dạo này thấy tươi tỉnh hẳn lên đấy con!” bố mẹ vui mình cũng vui lây...Mà mình cũng khuyên các bạn nữ, muốn người khác yêu thương mình thì bản thân mình phải yêu lấy chính mình trước, mình chẳng yêu được mình thì ai yêu thương cho nổi, hoặc trừ khi họ bên mình vì lợi ích riêng của họ thôi...<br>Thật ra khoảng 1 năm trở lại đây, có nhiều người theo đuổi mình, nhưng vì ám ảnh chuyện tình cảm cũ, 1 phần vẫn muốn trải nghiệm nhiều hơn, mình muốn đi du lịch 1 số nước nữa...trước khi chính thức có bạn trai mới, lập gia đình, sinh con...nên mình vẫn 1 mình.<br>Mọi thứ rất ổn cho đến khi thấy tin nhắn từ n.y cũ, 1 số lại, số kia mình block rồi:<br>“Em dạo này thế nào? Yêu ai chưa?”<br>“Ai vậy?”<br>“Anh...”<br>Đoạn này thì n.y cũ mình giải thích, nào là sau khi chia tay mình yêu đứa khác thì nhận ra ko ai tốt bằng mình, xong nào là hối hận, nào là nhận ra anh chỉ yêu mình em rồi anh cũng bị cắm sừng...<br>M* cái giọng chắc con nào cũng bảo “Anh chỉ yêu mình em”...chỉ cái *éo gì mà cắm sừng người khác. Mà mình cũng biết thừa n.y cũ mình hay soi FB mình, vì thấy bạn mình bảo “Ối dồi, mày đi đâu làm gì, nó cũng biết mà, xem FB với Insta mày suốt, còn xem tóp tóp của m nữa ấy, ha ha chắc tiếc lắm!”<br>Và đấy, sau 1 hồi nói chuyện, mà nghĩ lại mình còn lịch sự đến nỗi là rep từng tin nhắn của n.y cũ...cho đến khi nói:<br>- Em nghĩ sao về việc 2 đứa quay lại với nhau?<br>Mình rep:<br>- NGHĨ **, CÚT KHỎI CUỘC ĐỜI TAO! X,À,M ***!<br>Xong mình block tiếp số ấy…thực ra trước kia mình chỉ nghĩ làm cho bản thân tốt lên chứ ko nghĩ nó sẽ vứt hết liêm sỉ đi để nhắn lại cho mình nói quay lại :)), đúng đời mà, đối xử với người khác như nào thì nhận lại như thế, xứng đáng thôi mà...<br>Tự dưng thấy người khác bị chia tay, cắm sừng lại mà hả dạ thế :D
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/nguyenhuudat/entry-12962207674.html</link>
<pubDate>Sat, 04 Apr 2026 00:58:52 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>2026/04/02</title>
<description>
<![CDATA[ #40194: Làm sao chữa “bệnh” này của vợ?Bữa không nhân dịp gì cả, lướt Facebook thấy đẹp nên mua tặng vợ bó hoa. Ả ta thích lắm, ríu rít ríu rít cả ngày, chụp 1001 bức ảnh rồi CapCut các thứ. Tự nhiên mình thấy mãn nguyện, làm vợ vui cũng không khó.Cho đến khi shop kia đăng thành phẩm kèm giá. Bả thấy được thế là lên cơn thịnh nộ, chửi em xối xả vì em mua bó đó 1 củ. Nó đẹp nó to thật nha. Bả kêu tiếc tiền, 1 củ mua được bao nhiêu thứ?- Trời, anh mua cho em, anh không thấy nhiều tiền thì thôi, em nhận cứ để ý làm gì nhỉ?- Nhưng trời ơi, 1 củ lận đó. Anh mua bó 2-3 trăm thôi em còn vui hơn nhiều nữa. Làm sao đây, 1 triệu luôn đó. Huhu. Mua được bao nhiêu là thứ.Thế là cả ngày hôm đó cứ khóc tiếc bó hoa 1 củ. Em cho thêm 1 củ vẫn không vui. Cứ nói mãi nói hoài, nhức cả đầu. Mà đây không phải lần đầu, lần nào em tặng quà hay mua đồ cho vợ cũng thế. Cứ rất thích, rất vui, rất hớn hở, mà biết giá là lại bắt đầu bù lu bù loa lên. Chủ yếu vẫn là tiếc tiền. Có khi còn bắt em đi trả hàng hoặc đổi sang đồ ít tiền hơn nữa cơ 🤡.Mà vợ chồng em không phải không có tiền đâu, bọn em đều có công việc ổn định. Dù còn nợ nhưng em chắc chắn trong khả năng trả được. Nên là với vợ, em luôn muốn dành những cái tốt nhất. Cả hai đều không tiêu hoang, không mua lung tung. Mua đồ cho vợ đều đáng giá. Ví như quần áo váy vóc, son, giày. Cho tiền mua mà toàn xài đồ rẻ, đồ săn sale. Nên sau đó em toàn mua cho rồi bắt dùng. Dùng thì khen nhưng tiền bạc vẫn không quên lải nhải.“Trời, lấy anh mới được xài Chan*l, đi giày auth” – nghe có thương không? Có những lúc tặng mà bị vợ càm ràm, mình cũng tức, cũng giận, nhiều khi còn nghĩ: Sau nghỉ khỏe, đừng mơ tặng gì nữa. Mà cứ nghĩ đến câu kia là làm không được, chung quy vợ cũng tiếc tiền cho hai đứa. Chứ nhìn bả là biết bả vui lắm.Bây giờ vấn đề của em là: Làm thế nào để nuôi dưỡng vợ biết cách nhận quà một cách thoải mái và không lo nghĩ nhất? Kiểu làm cho vợ yêu thương bản thân và hiểu rằng những thứ đó là xứng đáng với vợ ấy. Chị em hỗ trợ case này với. Chứ bao nhiêu ngôn từ hoa mỹ em vận dụng đều không chữa được rồi. Hoặc là chị em nói gì đó với vợ em đi, rồi em gửi link cho vợ em đọc, để cô ấy thức tỉnh ra, chứ em mệt với căn bệnh “tiếc tiền” này của vợ quá...
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/nguyenhuudat/entry-12962091484.html</link>
<pubDate>Thu, 02 Apr 2026 20:44:08 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>2026/04/02</title>
<description>
<![CDATA[ #40197: Mình lấy nhầm chồng rồi mọi người à…Lấy phải chồng quá nghe lời mẹ...<br>Mình và anh ko cùng học NEU, quen nhau qua 1 người quen yêu rồi cưới nhau. Gần 7 năm chung nhà, có một cô con gái 6 tuổi. Khi yêu chỉ biết anh học xong sẽ xác định là một thầy thuốc nối nghiệp gia đình, gia đình gia giáo. Vì tình yêu, mình từ bỏ công việc ở thành phố theo anh về quê vì muốn có một cuộc sống yên bình.<br>Sau đám cưới mình mới biết cuộc sống gia đình chồng không yên bình và đơn giản như mình từng nghĩ. Chồng mình lấy hết tiền và vàng cưới không nói với vợ một lời. Mình biết, mình hỏi ông mới nói là bán cho anh chồng vay vì thua cờ bạc. Mẹ chồng mình cũng biết, chỉ mình là không, và mình cũng bỏ qua.<br>Sinh con xong là những chuỗi ngày ác mộng hôn nhân chưa bao giờ mình ngờ tới. Chồng mình là con út trong một gia đình có 5 anh chị em, trong đó có 3 chị gái. Chồng cực kỳ nghe lời mẹ và các chị. Hôn nhân là những chuỗi ngày bị chồng hằn học vì mẹ chồng mách lại những chuyện không có thật. Mẹ chồng mình cực kỳ khéo miệng nhưng lại mưu mô, muốn một đằng nói một nẻo.<br>Sống chung với bố mẹ chồng nhưng chung tất cả mọi thứ. Chồng mình làm bao nhiêu đưa hết cho mẹ để trả nợ làm nhà và ông anh chồng nợ vì cờ bạc, còn vay mượn khắp nơi không bàn với vợ một lời, khi mình giận thì nói mình sống vì tiền. Con mình được 5 tháng mình đi làm, về đến nhà là thấy bản mặt lạnh nhạt của chồng mà không biết lý do. Mẹ chồng ở nhà mách với chồng mình từng li từng tí, mẹ chồng đi nói xấu mình khắp nơi, có lần sang hàng xóm bảo: “Nó không ham vợ nó đâu, nó không thích ngủ với vợ nó”.<br>3 năm sau cưới chưa một lần về ngoại. Công ty chuyển chỗ xa nên mình nghỉ việc, tranh thủ xin mang con về ngoại chơi. Chồng mua vé máy bay, thuê taxi đưa vợ con đến sân bay. Chưa vào đến nơi, ở nhà mẹ chồng và các chị chồng đã đi nói khắp nơi là mình bỏ đi khiến ai cũng gọi hỏi thăm. Chơi được 2 tháng mình bảo chồng mình về, đúng lúc anh chồng bị nợ về đang ở nhà nên chồng mình bảo hai mẹ con cứ ở đó chơi thêm vì bác T về, nhà đang rối lắm. Mình ở lại chơi thêm và trước hôm về gọi cho mẹ chồng bảo mai con với cháu về, nhưng bà chửi bới nói không cho mình về, về phải xin lỗi này nọ. Về nhà, hai bà chị chồng nghe mẹ kéo đến xỉa xói, bắt xin lỗi.<br>Không biết đếm bao nhiêu lần mình bị oan kiểu như thế. Tính chồng mình bình thường thì hiền lành, thương vợ con nhưng ai mách gì là nghe, vợ chồng có gì là mách mẹ và chị nên chuyện bé xé ra to. Hồi mình đi làm thì chồng nghe mẹ nói mình đi làm cho sướng bản thân, không quan tâm đến việc nhà trong khi mình đã cố hết sức. Lúc mình nghỉ việc, đi học làm bánh mở một bếp bánh nhỏ ở quê, vừa lo việc nhà vừa kiếm tiền thì mẹ chồng và chị chồng nói mình lười không chịu đi làm để trả nợ giúp chồng.<br>Nhiều lúc nghĩ không biết mình là gì trong gia đình chồng. Làm ô sin còn được tháng dăm bảy triệu, là vợ mà kinh tế không cầm, làm việc gì cũng bị soi mói, hạch sách, chồng thì nghe lời mẹ 😥. Viết cho những ngày muốn buông những thứ làm mình đau.
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/nguyenhuudat/entry-12962137468.html</link>
<pubDate>Thu, 02 Apr 2026 11:50:26 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>2026/03/31</title>
<description>
<![CDATA[ #40196: Có bạn trai rồi mà em ăn mặc kiểu gì thế?<br>Có ai ở đây chia tay vì cách ăn mặc chưa? Như mình đây, yêu đến 4 năm rồi vẫn chia tay...<br>Mình trước thì ko đc như bây giờ, sau khi ra trường đi làm mình nhận ra ngoại hình, rồi biết ăn mặc là 1 điểm mạnh nên từ cách đây 2 năm mình bắt đầu chịu khó thể dục thể thao và học cách phối đồ...<br>Vậy mà bạn trai mình, cứ thấy mình mặc mà ko đúng ý anh cái là anh nói theo cái kiểu...<br>- Em ăn mặc kiểu gì đấy, mặc áo cộc tay được rồi, ko thì áo sát nách, cớ gì mặc cái áo hở cả đến vai thế kia?<br>...Mặc váy đến đầu gối cũng:<br>- Sao váy em ngắn thế? Mặc như này không sợ ra đường mấy thằng con trai khác nhìn à?<br>...Có lần biểu diễn văn nghệ thì đúng là mọi người mặc váy cũng hơi ngắn thật nhưng tất nhiên ai cũng mặc quần bảo hộ ở trong rồi...vậy mà về nói mình ko ra cái gì, xưng mày tao:<br>- MÀY ĂN MẶC NHƯ VẬY NHẢY NHÓT TRƯỚC MẶT ĐÁM ĐÀN ÔNG MÀ TRÔNG CÓ CHẤP NHẬN ĐƯỢC KO?<br>Đi du lịch, đi biển với nhau, mình mua mấy bộ đồ 2 mảnh...xong ông tự đi mua cho mình mấy bộ đồ 1 mảnh xong bắt mình mặc, mình ko đồng ý thì cứ tự tay cắt mấy bộ ấy của mình, mà cũng có rẻ đâu, còn bảo:<br>- TAO KO THIẾU TIỀN MUA MẤY BỘ ẤY!<br>...<br>Và cứ thế, từ cái chuyện ăn mặc như vậy mà chuyện bé xé ra to...mình bảo là:<br>- Thôi em mệt mỏi rồi, mình dừng lại đi, chứ từ cái chuyện ăn mặc đã ko hợp nhau thì sau này còn bao nhiêu việc nữa, em nghĩ anh là đàn ông, phải làm công to việc lớn chứ để ý mấy cái việc này làm gì, em như nào thì bản thân em biết, em ko dễ dãi như anh nghĩ.<br>- Ừ TÙY MÀY, MUỐN LÀM GÌ THÌ LÀM, CHỨ TAO KO MUỐN YÊU, MUỐN LẤY 1 ĐỨA ĂN MẶC NHƯ CON ..., LÚC NÀO CŨNG MUỐN HỞ RA CHO ĐÀN ÔNG XEM NHƯ MÀY!<br>...<br>Mình có sai ko mọi người, mình muốn xinh đẹp là không được à mọi người?
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/nguyenhuudat/entry-12962137676.html</link>
<pubDate>Tue, 31 Mar 2026 11:53:32 +0900</pubDate>
</item>
</channel>
</rss>
