<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
<channel>
<title>Trần Quốc</title>
<link>https://ameblo.jp/tranquoc/</link>
<atom:link href="https://rssblog.ameba.jp/tranquoc/rss20.xml" rel="self" type="application/rss+xml" />
<atom:link rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com" />
<description>⠀</description>
<language>ja</language>
<item>
<title>2026/06/14</title>
<description>
<![CDATA[ <p><br></p><div><iframe src="https://static.blog-video.jp/?v=NTatQxd6xue7HnPVb8gyBOIenP" width="276" height="276" frameborder="0" scrolling="no" allow="fullscreen"></iframe><p><br></p></div>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/tranquoc/entry-12969640051.html</link>
<pubDate>Sun, 14 Jun 2026 04:32:21 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>2026/06/12</title>
<description>
<![CDATA[ <div>#40885: CÓ LẼ ĐÂY LÀ TỜ POLIME 100K ĐẮT “GIÁ” NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI CỦA CHÀNG TRAI 26 TUỔI NHƯ MÌNH…</div><div><br></div><div>Mình cựu sinh viên K60 của trường. Thấm thoắt cũng đã ra trường được vài năm, mình vừa hoàn thành xong chương trình Thạc sĩ và hiện tại đang có một công việc với mức thu nhập có thể gọi là khá ổn định ở Hà Nội.</div><div><br></div><div>Nhưng đổi lại, cuộc sống của mình chỉ xoay quanh bốn bức tường văn phòng, những con số, báo cáo và những chuyến công tác dài ngày. Đến tận bây giờ, mình vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai nào, phần vì tính mình hơi khô khan, phần vì thời gian rảnh của mình gần như bằng không. Trong khi tối thứ Bảy, bạn bè đồng lứa xúng xính váy áo đi chơi với người yêu, đưa gia đình đi ăn hàng, thì mình vẫn miệt mài cắm mặt vào máy tính xử lý cho xong nốt đống tài liệu. Hơn 7 giờ tối, mình mới dắt xe ra khỏi hầm cơ quan trong trạng thái rã rời và cái bụng đói cồn cào.</div><div><br></div><div>Hôm nay là cuối tuần, mình muốn tự thưởng cho bản thân một món gì đó ngon ngon một chút. Mình là đứa cực kỳ mê cơm, đặc biệt là kiểu cơm chọn món tự do, tự chọn, nên mình quyết định tấp xe vào một quán cơm tấm…</div><div>Quán giờ cao điểm khá đông. Trong lúc đang đứng chờ gọi món, mình chợt chú ý đến một bác đứng ngay phía trước. Bác khoảng chừng gần 60 tuổi, dáng người gầy gò, khắc khổ trong bộ quần áo lao động đã sờn vai, chân đi đôi dép tổ ong cũ kỹ. Một tay bác run run cầm chiếc ví giả da sờn rách, tay kia xách một túi nilon đựng đầy thuốc.</div><div>Bác cứ đứng tần ngần trước tủ kính đựng thức ăn đầy ắp, hết nhìn sườn nướng, chả trứng lại nhìn bảng giá. Bác rụt rè hỏi chị nhân viên đứng quầy bằng giọng miền Trung đặc sệt:</div><div>"Cháu ơi, suất cơm sườn này bao nhiêu tiền một đĩa?"</div><div>"Dạ 45k bác ơi."&nbsp;</div><div>Bác khựng lại một chút, khẽ nuốt nước bọt, rồi lại chỉ sang đĩa trứng ốp và chả: "Thế nếu chỉ lấy cơm với 1 ít rau với quả trứng này thì bao nhiêu hả cháu?"</div><div>"Cơm trứng thì 25k bác ạ."</div><div>Nhìn chiếc ví mở hờ chỉ có vài tờ tiền lẻ 2k, 5k, 10k và dáng vẻ đắn đo, hỏi lên hỏi xuống của bác, mình cay cay sống mũi. Mình hiểu cảm giác ấy, cảm giác rất thèm một bữa ăn ngon nhưng gánh nặng cơm áo gạo tiền buộc người ta phải thắt lưng buộc bụng đến từng đồng lẻ. Không chần chừ, kiểu có gì đó thôi thúc mình, mình bước lên một bước, nhẹ nhàng nói với chị nhân viên:</div><div>"Chị ơi, cho em hai suất đặc biệt đầy đủ nhất nhé, có cả sườn, bì, chả, trứng ốp, thêm hai ly trà sâm dứa nữa ạ."</div><div>Rồi mình quay sang, khẽ chạm vào vai bác, cười bảo:</div><div><br></div><div>"Bác ơi, nay con đi làm muộn mới về ăn một mình buồn quá. Con lỡ gọi hai suất đầy đủ rồi, bác ngồi ăn cùng con cho vui được không bác? Coi như bác ăn hộ con với."</div><div>Bác nhìn mình, ái ngại xua tay từ chối vì sợ làm phiền. Nhưng sau một hồi mình thuyết phục, nói rằng con thực sự muốn có người ngồi ăn cùng cho đỡ cô đơn, bác mới run run gật đầu, cùng mình bê hai khay cơm ra chiếc bàn trống ở góc quán. Suất cơm đầy đặn, thơm phức hương sườn nướng trị giá gần 100k kèm ly nước mát lạnh được đặt trước mặt bác.</div><div>Nhìn bác ăn một cách ngon lành nhưng đầy nâng niu, mình vờ hỏi chuyện để bác thoải mái hơn. Hóa ra, bác từ miền Trung (mình xin giấu quê cụ thể) ra đây để chăm vợ đang điều trị ung thư giai đoạn 3 ở bệnh viện. Tối nay có người nhà của bệnh nhân giường bên tốt bụng trông đỡ một lát, bác mới tranh thủ chạy ra ngoài mua thêm vài thứ đồ dùng cá nhân và lấy thuốc cho vợ.</div><div>Bác chia sẻ, bản thân bác cũng đang mang trong mình đủ thứ bệnh tuổi già, nhưng chẳng dám uống thuốc ngoại, chỉ dám mua mấy loại thuốc rẻ tiền nhất. Vợ chồng bác có ba người con, nhưng đứa nào cũng nghèo, đi làm thuê làm mướn tận trong Nam, cuộc sống bấp bênh nên cũng chỉ chắt bóp gửi về cho bố mẹ được đồng nào hay đồng ấy. Để tiết kiệm tiền chữa bệnh cho vợ, cả tuần nay bác chỉ toàn ăn bánh mì không hoặc cơm từ thiện đóng hộp. Hôm nay ngửi thấy mùi sườn nướng thơm quá, bác mới không kìm lòng được mà bước vào quán...</div><div>Nghe đến đó, lồng ngực mình nghẹn lại. Mình không muốn hỏi sâu thêm vì sợ chạm vào nỗi đau của bác, cũng sợ mình hỏi nhiều quá hóa ra vô duyên. Mình chỉ lẳng lặng gắp thêm miếng sườn của mình sang đĩa bác, bảo con ăn không hết, rồi giục bác ăn nhanh cho nóng để còn kịp vào viện thay ca trông bác gái.</div><div>Ăn xong, trước khi rời đi, bác còn ko quên nói lời cảm ơn, mà bác còn cúi người chào mình nữa. Nhìn bóng dáng gầy gò của bác liêu xiêu khuất dần vào trong ngõ, có lẽ về hướng trọ của bác, mình đứng lặng người 1 chút.</div><div>Hóa ra, tờ 100k – thứ mà bình thường mình chỉ dùng để mua một ly trà sữa, hay một chiếc vé xem phim cuối tuần – ngày hôm nay lại có thể mang lại một bữa ăn ấm lòng, một niềm an ủi nhỏ nhoi cho một người cha, người chồng đang kiên cường chiến đấu với số phận.</div><div>Tối nay, mình về nhà muộn hơn mọi khi, cơ thể vẫn mệt mỏi sau một tuần làm việc căng thẳng, nhưng tâm hồn mình lại nhẹ nhàng và ấm áp đến lạ kỳ. Cuộc sống này vẫn còn nhiều mảnh đời khó khăn quá, và mình tự hứa với bản thân sẽ cố gắng nhiều hơn nữa, để có thể sẻ chia và lan tỏa chút hơi ấm nhỏ bé này đến với mọi người...</div>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/tranquoc/entry-12969606667.html</link>
<pubDate>Fri, 12 Jun 2026 06:41:17 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>2026/06/11</title>
<description>
<![CDATA[ <div>#40884: Có ai mà không sai lầm khi tuổi trẻ…&nbsp;</div><div>Mình viết những dòng này ra mong mọi người đừng chửi mình và mong các em sinh viên sau này đọc được và rút kinh nghiệm đừng như mình nhé.</div><div>Mình là nữ, năm nay 32 tuổi. Ngày xưa đi học ở quê ra Hà Nội, mình đã quen anh khi ở cùng xóm trọ vào năm thứ 2, hình như tầm 19 tuổi. Lúc đó mình cũng đã trải qua 2 mối tình nhưng đúng kiểu “học trò”, chỉ cầm tay và hôn nhẹ má chứ chưa hề đi quá giới hạn gì cho tới lúc gặp anh. Anh hơn mình 1 tuổi, bọn mình ở cùng xóm trọ nên thời gian ở cạnh nhau và gần gũi cũng nhiều. Gia đình mình bố mẹ rất nghiêm khắc, tới tận lớp 12 đi học ban đêm còn chở mình đi chứ không cho tự đi, nên lên đến đại học mình giống như chim sổ chuồng. Mình quen anh và anh là người đầu tiên của mình, nụ hôn đầu tiên, những cái ôm, những cái tiếp xúc cơ thể đều là đầu tiên. Nhưng hồi đó mình khá sợ nên bọn mình chỉ thống nhất là “không làm thật, chỉ bên ngoài thôi” và điều khiến mình sốc nhất là “mình có thai”. Bọn mình hoảng loạn không biết làm sao, đợt đó còn cận Tết nữa, anh lúc đó cũng mới chỉ 20 tuổi thôi còn non nớt lắm. Lúc đấy bọn mình rất sợ vì bố mẹ 2 bên rất nghiêm khắc nên bọn mình quyết định bỏ đi đứa bé (điều khiến mình ám ảnh và day dứt đến tận bây giờ).</div><div>Sau chuyện đó anh càng thương mình hơn và chăm sóc mình rất tốt, nhưng mình vẫn cứ thắc mắc là tại sao chỉ chạm nhẹ vậy cũng có thai. Và trước hôm mình phát hiện có thai thì bọn mình cũng có làm 1 lần xong anh thử làm thật, nhưng cũng chỉ 1 chút thì mình rất đau, sau đấy mình phát hiện có một chấm máu ở quần, có nghĩa là mình đã có thai trước khi mất cái ngàn vàng. Và anh đã thú nhận là có 1 lần anh không làm chủ được nên mình mới có thai. Mình rất giận anh nhưng sau đó anh chăm mình rất tốt, bọn mình yêu nhau 2 năm, anh như người nhà của mình, lo lắng từng chút một.</div><div>Sau đó năm 3 mình về quê nghỉ hè thì trên xe có gặp 1 người gần quê mình, sinh năm 94 và sinh viên **U. Và không hiểu ma xui thế nào mình đã phản bội anh, mình quen người đó và đã cắm sừng anh. Sau kỳ nghỉ hè mình quay lại trường và chuyển phòng trọ không muốn cho anh biết. Hồi đó anh học xong sớm và trong thời gian đợi tốt nghiệp anh có đi làm thêm, được bao nhiêu anh đều gửi để nuôi mình. Nhưng mình vẫn cứ nhận của anh, mình lạnh nhạt rõ và không còn muốn để anh gặp mình nữa, mình nghĩ cứ như vậy anh sẽ tự hiểu. Có lần mình bảo chia tay anh lại tưởng đùa, hoặc có thể anh không muốn tin vào sự thật.</div><div>Và rồi một hôm anh nhớ mình quá nên tìm đứa bạn thân của mình xin địa chỉ phòng mình, và lên đến phòng thì anh bắt gặp mình đang ôm bạn trai mới. Anh như ch*t lặng bỏ đi và đòi gọi điện thoại cho mẹ mình. Mình tức quá bảo chuyện 2 đứa tự giải quyết anh không nghe nên mình đã t*t anh một cái. Lúc đấy anh cũng mất hết lý trí cũng làm như vậy với mình lại mình một cái, mình ngỡ ngàng luôn. Trong 2 năm yêu nhau anh nâng mình như nâng trứng chưa hề to tiếng vậy mà hôm nay lại làm vậy với mình. Xong anh cũng hối hận, cả đêm anh không ngủ, xong sáng hôm sau anh còn mang ngô ở quê qua cho mình, bảo: "Vậy em về quê đi làm đi đừng ở đây nữa", bọn mình chính thức chia tay.</div><div>(Còn tên bạn trai mới đó thì đúng là quả báo cho việc mình cắm sừng. Mình gặp đúng ko đáng mặt đàn ông, ki bo chưa bao giờ thấy trong cuộc đời, mình chả muốn nhắc đến nó nữa, may mà mình chỉ quen nó 3 tháng).</div><div>Ngày mình lên xe về quê anh đứng ngoài bến xe, năn nỉ cho gặp mình 1 lần, xin mình được ôm 1 lần cuối nhưng mình nhất quyết không chịu. Đến lúc xe chạy ra đến cao tốc còn thấy anh chạy xe đứng dưới đợi để vẫy tay chào mình.</div><div>Sau chia tay anh bị sốc, anh bỏ vào tận Tây Nguyên để làm việc, đi khắp nơi hành hạ bản thân như một người khác già đi chục tuổi. Hồi đó mình đã tỉnh, không còn ghét anh nữa nên đôi lúc vẫn nhắn tin an ủi anh. 2 năm sau thì mình lấy chồng, lúc đấy anh mới quay lại quê làm việc và may mắn sao 1 năm sau anh cũng tìm được người mới. Mình mới nghĩ nếu ngày đó anh có chuyện gì mình sẽ ân hận day dứt cả cuộc đời này. Hôm qua vô tình mình thấy vợ của anh vào Facebook mình nên mình cũng vào lại Facebook bạn ấy. Giờ thấy anh có gia đình hạnh phúc con cái đầy đủ mình mới cảm thấy nhẹ lòng, những sai trái của mình may sao chưa hại anh. Giá như ngày biết mình có thai đó anh người lớn hơn tí, bản lĩnh hơn tí thì có lẽ bây giờ cuộc đời 2 đứa sẽ khác có phải không?</div><div>Và điều khiến mình day dứt đến tận bây giờ là đã bỏ đi đứa con của mình, nó như một vết sẹo trong lòng theo mình chừng ấy năm, đau đớn, ám ảnh...</div>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/tranquoc/entry-12969607169.html</link>
<pubDate>Thu, 11 Jun 2026 06:51:17 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>2026/06/10</title>
<description>
<![CDATA[ <div>#40883: Con không có nhiều bạn, cũng không biết tâm sự với ai, mấy bạn cũng trạc tuổi nên cũng không biết đường lần nên con lên đây xin lời khuyên ạ.</div><div><br></div><div>Con chào cô chú anh chị. Con là nữ, 17 tuổi. Nhà con có năm người, ba mẹ, con và hai em trai của con nữa, ba mẹ con làm công nhân nhà máy, thu nhập khoảng 13 triệu/tháng/người. Cả nhà con đang thuê phòng trọ ở vì ba mẹ bỏ xứ đi làm, quê con không có nhiều việc như ở đây.</div><div><br></div><div>Mẹ con mới chuyển vào làm chung công ti với ba hồi tháng ba năm nay. Mẹ gặp chú, chú là người quen của ba. Trước đó chú với ba con gọi là biết nhau chứ không thân, sau này mẹ con chuyển vào làm ở công ti cùng ba thì mẹ làm chung bộ phận với chú. Từ đó chú, mẹ và ba có mối quan hệ gọi là khá thân.</div><div><br></div><div>Chú là người khá tốt, nhìn chung là vậy, chứ con cũng không thể lấy thước mà đo lòng người được, con chịu.</div><div><br></div><div>Ba con nghèo, hay uống, nhưng con người ai chẳng có cách giải toả áp lực của riêng họ? Một tuần ba cũng chỉ một bữa uống, đi làm cả ngày thì hơi đâu mà chè "rịu". Ba tuy khó tính, kiệm lời nhưng thương mẹ, thương tụi con lắm. Mẹ con tụi con muốn gì, nếu đủ khả năng ba đều mua hết.</div><div><br></div><div>Mẹ con hiền, luôn nhẫn nhịn, mẹ cũng thương tụi con, nức ruột đẻ ra làm sao mà không thương được. Nhưng từ hồi tháng ba con thấy mẹ lạ lắm. Lúc đầu có người tán tỉnh mẹ rồi (không phải chú, mẹ chủ động tâm sự với con chuyện này), nhưng mẹ từ chối, giờ con không biết có còn theo đuổi không vì mẹ đã không tâm sự với con từ hồi tháng tư. Nhưng gần hai tháng nay con thấy mẹ cứ giấu giấu diếm diếm, mờ ám lắm. Con nghĩ mẹ đang qua lại với người kia, nhưng không! Hôm nay con chịu không nổi sự tò mò, con bật Zalo của mẹ lên thì thấy tin nhắn của mẹ với chú. Gọi vợ chồng mùi mẫm lắm.</div><div><br></div><div>Con khóc hơn một tháng nay rồi, hôm nay biết được, con không buồn khóc nữa. Nhưng con rối lắm. Con không biết phải làm sao cho được.</div><div><br></div><div>Con buồn nôn lắm.</div><div><br></div><div>Mẹ bề ngoài vẫn bình thường với ba con con, nhưng sau lưng mẹ lại làm cái trò này. Chú kia cũng có vợ, con chú một người bằng tuổi con, một người vừa sinh con mấy hôm trước...</div><div><br></div><div>Bây giờ đây là 21h ngày 12/06. Chú đang ở đây uống với ba con, trong chính căn phòng trọ mà ba mẹ thuê đây này.</div><div><br></div><div>Con mệt lắm. Con muốn ba mẹ thôi nhau cho rồi.</div><div><br></div><div>Con nên làm gì đây? Con không biết có nên nói cho ba không, nếu không nói, chắc con ch*t mất, nhìn ba bị lừa dối, con buồn lắm. Nhưng nếu gia đình đổ vỡ, con sợ ba không đủ sức nuôi ba chị em con. Năm sau con thi đại học, con cũng muốn đi học, nhưng nếu ba mẹ xa nhau, chắc con học xong cấp ba rồi đi làm phụ ba.</div><div><br></div><div>Con thấy tương lai mù mịt lắm.</div><div><br></div><div>Con suy nghĩ nhiều lắm. Con định chụp lại tin nhắn của mẹ và chú để phòng hờ làm bằng chứng nếu ba mẹ li hôn. Rồi con lựa lời nói với mẹ khi không có ba và các em, xem mẹ có còn muốn trở về với gia đình hay không, rồi tính tiếp.</div><div><br></div><div>Nhưng dù sao con cũng không thể nào nhìn mẹ bằng đôi mắt của trước đây được. Con vẫn sẽ yêu mẹ lắm, nhưng để tin tưởng thì chắc là mãi mãi cũng không thể như xưa.</div><div><br></div><div>Gia đình con sắp có một chuyến về quê để giỗ ông ngoại, chú cũng đòi đi theo. Ba con không ưng, nhưng người ta nói thế ba con cũng không từ chối, con cũng không hiểu... Ba tin tưởng chú và mẹ lắm.&nbsp;</div><div><br></div><div>Hay để qua đợt này rồi con nói với ba? Hay để manh mối nhỏ cho ba tự phát hiện? Hay con nên im lặng để học nốt cấp ba rồi tính (rủi ro quá vì biết bao giờ bom nổ)?</div><div><br></div><div>Con rối lắm, con cần giúp đỡ, con mệt quá.</div><div><br></div><div>Cô chú anh chị cho con lời khuyên với, con nên làm gì đây?</div>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/tranquoc/entry-12969607404.html</link>
<pubDate>Wed, 10 Jun 2026 06:55:15 +0900</pubDate>
</item>
</channel>
</rss>
