<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
<channel>
<title>ヤ☆ミだよん</title>
<link>https://ameblo.jp/yami191008/</link>
<atom:link href="https://rssblog.ameba.jp/yami191008/rss20.xml" rel="self" type="application/rss+xml" />
<atom:link rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com" />
<description>ブログの説明を入力します。</description>
<language>ja</language>
<item>
<title>嵐</title>
<description>
<![CDATA[ <div>嵐 For Dream<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/610.png" width="24" height="24" alt="飛び出すハート" style="vertical-align: text-bottom;"></div><a href="https://stat.ameba.jp/user_images/20260531/13/yami191008/31/9e/j/o0810108015787986545.jpg"><img src="https://stat.ameba.jp/user_images/20260531/13/yami191008/31/9e/j/o0810108015787986545.jpg" alt="" width="810" height="1080"></a><div><br></div><br><p>Arashiのこと、本当に尊敬してる<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char2/039.gif" width="16" height="16" alt="ビックリマーク" style="vertical-align: text-bottom;"></p><br><br>私はファン歴が長いわけじゃない。<br>ただ、音楽とArashiのメンバーたちが大好きになっただけ。<br><br>もっと早くArashiを知っていればよかった。<br><p>好きになった頃には、もうグループとしての活動が終わろうとしているなんて 、、、、<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/665.png" width="24" height="24" alt="泣" style="vertical-align: text-bottom;"><img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/665.png" width="24" height="24" alt="泣" style="vertical-align: text-bottom;"><img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/665.png" width="24" height="24" alt="泣" style="vertical-align: text-bottom;"></p><br><br>まだ知って1か月も経ってないのに、活動終了の知らせを聞いた時は本気で泣いてしまったwww<br><br>でも、それくらいArashiには人を惹きつける力があるんだと思う。<br>明るくて、優しくて、自然と好きになってしまう。<br>きっとみんながArashiを愛するのには理由がある。<br><br>私が最初に知ったのは『ごくせん』や『花より男子』の松潤だった。<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char2/031.gif" width="16" height="16" alt="ドキドキ" style="vertical-align: text-bottom;"><br>それから二宮くんの可愛さに惹かれて。<br><br>でも気づけば、相葉さんも、大野さんも、翔さんも。<br>みんなそれぞれ違う魅力と才能を持っていて、誰一人欠けてはいけない存在だった。<br><br>そして何より、5人の絆が本当に美しかった。<br>お互いを大切に想い続けてきたことが伝わってくる。<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/609.png" width="24" height="24" alt="愛" style="vertical-align: text-bottom;"><img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/610.png" width="24" height="24" alt="飛び出すハート" style="vertical-align: text-bottom;"><br><br>2026年5月31日。<br><p>今日、Arashiはグループとしての活動に一区切りを迎える<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char2/033.gif" width="16" height="16" alt="恋の矢" style="vertical-align: text-bottom;"><img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char3/018.png" width="24" height="24" alt="えーん" style="vertical-align: text-bottom;"></p><br><br>それは終わりでもあり、同時にとても綺麗な結末なんだと思う。<br><br>Arashiは多くの人の青春であり、夢であり、人生を支えてくれた存在だった。<br><br>私がArashiを知ったのは最近だけど、この気持ちは本物です。<br><br><p>本当にありがとう、Arashi<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/611.png" width="24" height="24" alt="びっくりマーク" style="vertical-align: text-bottom;"></p><br>あなたたちの歌は何度も私を励ましてくれました。<br>曲を聴いても、コンサートを観ても、なぜか涙が出てしまう。<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char3/018.png" width="24" height="24" alt="えーん" style="vertical-align: text-bottom;"><img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char2/038.gif" width="16" height="16" alt="音譜" style="vertical-align: text-bottom;"><br><br>でもその涙は悲しい涙じゃなくて、幸せな涙です。<br><br>こんなにも温かい気持ちをくれて、本当にありがとうございました。<br><br>感謝しかありません。<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/670.png" width="24" height="24" alt="泣くうさぎ" style="vertical-align: text-bottom;"><img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/663.png" width="24" height="24" alt="花" style="vertical-align: text-bottom;">
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/yami191008/entry-12967859323.html</link>
<pubDate>Sun, 31 May 2026 13:02:50 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>未来</title>
<description>
<![CDATA[ 大学受験まで、あと14日。<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char3/020.png" width="24" height="24" alt="ガーン" style="vertical-align: text-bottom;"><div>普通に落ちる可能性高いなって思ってる。</div><div>でも正直、落ちてもそこまで絶望する気はしない。</div><div>たぶん私の目標って、みんなと少し違うから。</div><div>……とは言っても、私はきっと自分のやりたいこと全部やると思う。</div><div>ただ怖いのは、人の目。</div><div>周りの声とか、陰口とか。</div><div>まあ結局、一番そういうの言ってくるのって他人じゃなくて、身近な人たちなんだけど。<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/596.png" width="24" height="24" alt="悲しい" style="vertical-align: text-bottom;"><img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char2/029.gif" width="16" height="16" alt="あせる" style="vertical-align: text-bottom;"></div><div><br></div><div>私が日本に行きたい理由の一つは、日本人の人との接し方とか距離感。</div><div>もちろん、心の中では色々思ってる人もいるんだろうけど、</div><div>少なくとも、相手を傷つけるようなことをそのまま口に出したり、考えなしに馬鹿にしたりする人は少ない気がする。</div><div>……たぶん、私の性格って日本の空気の方が合ってるんだと思う。<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char4/596.png" width="24" height="24" alt="悲しい" style="vertical-align: text-bottom;"></div><div><br></div><div>ベトナム人って、「率直」って言われること多い。</div><div>もちろん悪気があるわけじゃない人もいるんだろうけど、</div><div>相手がどう感じるかをあまり考えずに、容姿とか性格とかを平気で指摘したり、否定したりする人も結構いる。</div><div>言った側は軽い一言でも、言われた側にはずっと残ることってあるのにね。</div><div><br></div><div>別に海外かぶれとか、日本を美化したいわけじゃない。</div><div>ただ、ベトナムの子供たちが新しいことを怖がったり、自分で決断できなくなったりする理由って、</div><div>家族や親戚からの否定や干渉も大きいと思う。</div><div>子供の選択を信じるより先に、大人が勝手に将来を決めてしまうことも多い。</div><div>「自分たちの方が年上だから正しい」って。<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char2/034.gif" width="16" height="16" alt="むかっ" style="vertical-align: text-bottom;"></div><div>でも、年齢だけで全部決まるわけじゃないと思う<img src="https://stat100.ameba.jp/blog/ucs/img/char/char2/176.gif" width="16" height="16" alt="！！" style="vertical-align: text-bottom;"></div>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/yami191008/entry-12967506567.html</link>
<pubDate>Wed, 27 May 2026 22:58:22 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>夏だ－！</title>
<description>
<![CDATA[ <div><div>夏といえばやっぱりアイスですよね！？</div><div>みんなも一緒に食べましょ〜🍨</div><a href="https://stat.ameba.jp/user_images/20260525/15/yami191008/71/67/j/o1080108015786013534.jpg"><img src="https://stat.ameba.jp/user_images/20260525/15/yami191008/71/67/j/o1080108015786013534.jpg" alt="" width="1080" height="1080"></a><div><br></div><div>今日は卒業式と成人式だったのに、私は参加せずに家でアイス食べてます。死ぬ‼️(笑)</div><div><br></div><div>まあ予想通り、誰からも連絡来ませんでした haha</div></div>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/yami191008/entry-12967263831.html</link>
<pubDate>Mon, 25 May 2026 15:17:19 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>終業式....ね</title>
<description>
<![CDATA[ 明後日は終業式。<br>結局今日も、まだ友達とは仲直りしてない。<br>朝からずっとぼーっと座って、誰ともほとんど話さなかった。<br>教室の片付けだけして、そのまま帰った。<br>日本も、卒業前に制服とかシャツに寄せ書きする文化あるよね? たぶん。<br>今日クラスでも、みんな楽しそうにサイン書き合ってた。<br>私の友達も。<br>でも、私には誰も声かけなかった。はは、やばいなあ。<br>全部、自分のせいなんだろうな。<br>自分から人を避けて、無視して、距離置いてたくせに、<br>最後には「寂しい」とか「つらい」とか思ってる。まじウケル。<br>明後日の終業式、たぶん行かない。<br>どうせ一人だし、暑いし、家にいた方が楽。<br>…まあ、私がいなくても誰も気づかないと思う。
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/yami191008/entry-12967107740.html</link>
<pubDate>Sun, 24 May 2026 02:03:06 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>There is no remedy for love but to love more.</title>
<description>
<![CDATA[ <p>⁸ねぇ…みんな、仮面ライダー好き？ 私はめちゃくちゃ大好き</p><br>最初に観た仮面ライダーは、10歳の頃のOOOだった（笑） この前久しぶりに見返して、主人公2人の俳優さん――渡部秀さん（映司）と三浦涼介さん（アンク）のインタビューも読んだんだけど… なんか、私と秀さんって性格ちょっと似てる気がしてさ（笑）<br>でもその性格って、あんまり良くないのかも…？ プライド高いし、人の話に割り込んじゃうし、注目されたいし。嫉妬深いっていうのかな…自分でもよく分かんない。<br>秀さんの場合は…いや、涼介さん目線で言うと、あの2人の関係性が普通じゃないくらい特別なんだと思う。理解度とか信頼感とか、本当にすごくて。 あんな関係、誰でも作れるわけじゃないよね。ほんと憧れる。<br>愛されてて人気者な秀さんだから、その不安定な性格も「可愛い」で済むのかなって思っちゃう。 でも普通の人間の私だと、ただただ面倒で最悪なだけで。 嫌だなぁ… え、今の私って推しに嫉妬してるの？（笑） ごめんね秀さん！<br>私って、「目立ちたい」って気持ちと、「誰かの後ろに隠れていたい」って気持ちが両方あるんだよね。 殻を破りたくないのかな…？ 怖いのかも。 分かんない。 ネットの友達とか、知らない人にしかこの不安定な部分を出せないし。 この文章も、たぶん未来の自分に向けて書いてるだけ。<br>秀さんみたいに、その不安定さを受け入れてもらえるのが羨ましい。 …いや、本当は私にも、ちゃんと大切にしてくれる人はいるんだよ。 理解してくれる人だっている。 でもね、私はそれを自分で否定してる。<br>「誰にも理解されない」 「認めてもらえない」 「仲良くしたいって思われない」 そんなこと、本当はないのに。<br>ただ私は、「誰かが本気で私を理解してくれる」ってことを信じたくないだけ。 どうせ口だけで、心の中では「こいつヤバいな」って思ってるんじゃないかって。<br>仲良くしたいって言ってくれる人は、正直何百人もいた。 でも私の自己中で嫉妬深くて不安定な性格じゃ、その関係を長く続けられなかった。<br>別に言い訳したいわけじゃないけど、 私、ADHDって診断されてる。<br>なんでみんな、この病気をネタみたいに扱えるんだろ。 ちゃんと抑えられなかったら、まるで最初から決められた罰みたいなのに。 自分のこと、本当に気持ち悪く感じる。<br>ここまで読んで、 「いや、それ病気のせいにしてるだけじゃんw」 って思う人もいるんだろうな。 否定はしないよ。 私自身もよく分かってないし。<br>あ、ほらまただ。 別の話に飛んでる（笑） こういうところね、ほんと無理（笑）<br>ついでに言うと、私はLGBTQ+の人間で、バイセクシャル。 男の人とも女の人とも付き合ったことがある。<br>最初は「男の人には理解してもらえないから、女の子を好きになったのかな」って思ってたけど、たぶん違った。 問題は相手じゃなくて、私自身の性格だった。<br>私はずっと、人から向けられた愛情を軽く扱ってきた。 何度も失敗したくせに、自分は優しい人間だって思い込んでた。 「私に愛される人は幸せ者だ」って、本気で思ってた時期もある。 傲慢すぎるよね（笑）<br>誇れるものなんて何もないくせに、 なんでこんなにプライドだけ高いんだろ。<br>相手はたくさんのものをくれた。 愛情も、時間も、全部。<br>なのに私は… 何してるんだろうね。<br>何度も傷つけて、 何度も謝って、 何度も約束して、 それでもまた繰り返して。<br>私って、本当にどうなってるんだろ。<br>それでも彼女は、また私を選んでくれた。 なんで？ 分かんない。 天使なのかな。<br>こんな優しい人、本当にいるんだね。 むしろ私の方が、彼女に出会えた奇跡を感謝しなきゃいけないのに。<br>正直、私が彼女に言ったこととか、したこととか… もう思い返すのも怖い。 本当にごめん。<br>…あ、また謝ってる。 彼女、「謝られるの嫌い」って言ってたのに。<br>でもどうすればいいのか分かんないんだよ。 たぶん私の「ごめん」は、もうずっと前から信用なんてない。 効力ゼロ。 全部、自分のせい。<br>あー… もう書きたくなくなってきた。 今日はこの辺で終わり。<br><p>そういえば私、今まで一回も明るい文章書けたことないかも（笑）</p><p><br></p><p>⬇️</p><p>⬇️</p><p>⬇️</p><p>ベトナム語...</p><p>Này.. mọi người thích Kamen rider chứ? Tôi yêu họ lắm.</p><p><br></p><p>Bộ kamen rider đầu tiên tôi xem là OOO, từ hồi tôi 10 tuổi lol</p><p>Hôm trước tôi mới xem lại và đọc mấy bài phỏng vấn 2 diễn viên chính, Watanabe Shu (Eiji) và Miura Ryosuke (Ankh). Tôi thấy... hình như tôi với Shu-san có cùng tính cách hẹ hẹ</p><p><br></p><p>Nhưng cái tính cách đấy hình như không được tốt lắm thì phải..? Đó là cái tôi cao, hay chen lời người khác, muốn được làm trung tâm. Đố kị? Tôi cũng không rõ nó là gì nữa...</p><p><br></p><p>Đối với Shu-san, không.. theo góc nhìn của Miura-san chứ, là do mối quan hệ của họ quá đặc biệt, độ hiểu nhau, tin tưởng nhau của họ quá lớn. Tôi nghĩ không phải ai cũng làm được đâu, tôi ngưỡng mộ họ lắm.</p><p>Đối với người được yêu thích, nổi tiếng như Shu-san thì tính cách đó được coi là dễ thương... nhỉ? Còn người bình thường như tôi thì kinh khủng lắm.. tôi ghét nó.. trời ơi bây giờ tôi còn đi ghen với oshi của mình nữa sao? (Haha) xin lỗi Shu-san!</p><p><br></p><p>Tôi nhận ra bản thân vừa muốn làm trung tâm, vừa muốn núp sau người khác, không muốn thoát ra khỏi vỏ bọc của mình...? Chắc vậy... tôi sợ? Không biết nữa, tôi chỉ có thể bộc lộ tính cách thất thường với người lạ, bạn bè qua mạng thôi.. tôi viết những lời này có lẽ chỉ để cho tôi đọc, cho tôi của tương lai.</p><p><br></p><p>Tôi ghen tị với Shu-san, được mọi người, Miura-san công nhận cái tính cách thất thường ấy? Thật ra bản thân tôi cũng có người trân trọng tôi, có người công nhận tôi, hiểu tôi như một cuốn sách vậy. Nhưng biết gì không, bản thân tôi đã phủ nhận nó đấy.</p><p><br></p><p>Buồn vì không ai hiểu mình? Không ai công nhận? Không ai muốn kết thân? Không có chuyện đó đâu haha chỉ là tôi không muốn thừa nhận việc 1 người có thể hiểu tôi thôi, tôi nghĩ rằng người ta công nhận tôi cũng chỉ là qua lời nói, trong thâm tâm sẽ nghĩ khác.. nghĩ tôi là một con khùng chẳng hạn. Người muốn kết thân với tôi thì.. nói thật có hàng trăm, nhưng cái tính cách ích kỷ, đố kị, thất thường của tôi không thể giữ mấy mối quan hệ đó duy trì được lâu.</p><p><br></p><p>Cái này không phải biện hộ, bản thân tôi từng đi khám và biết mình bị ADHD. Tôi không hiểu sao mọi người nghĩ cái căn bệnh đó là trò đùa được? Nếu không biết kiềm chế thì nó như hình phạt được định sẵn ấy. Tôi thấy kinh tởm bản thân mình lắm luôn..</p><p><br></p><p>Chắc đọc đến đây nhiều người nghĩ "là do mày mà, sao lại đổ cho bệnh chứ ww" nhỉ. Tôi không phủ nhận đâu, bản thân tôi cũng chẳng hiểu nữa. A, mới đó mà đã có ví dụ rồi, về việc đang từ chuyện này lại kể sang chuyện khác chẳng hạn, chết mất (haha)</p><p><br></p><p>Tiện thể kể luôn, tôi là người thuộc cộng đồng lgbtq+, là một bisexual. Bản thân tôi đã từng có người yêu là nam và nữ. Tôi đoán là do con trai không thể thấu hiểu tôi, nên mới tìm một người con gái, nhưng chắc là không phải rồi, là do tính cách, con người tôi mới đúng, chính tôi đã phớt lờ tất cả, cái tình cảm mà họ dành cho tôi.&nbsp;</p><p><br></p><p>Tôi đã phạm sai lầm rất nhiều lần mà vẫn nghĩ bản thân tốt bụng, người được tôi yêu phải tốt lắm mới có được tôi. Tự cao quá nhỉ, tôi đã nghĩ vậy đấy, nhưng bản thân tôi chẳng có gì đáng tự hào mà nảy sinh ra cái tôi cao không thấy mặt đất như thế được.</p><p><br></p><p>Họ cho tôi bao điều, cho tôi tất cả, vậy mà tôi đã làm cái gì thế này... làm tổn thương họ từ lần này đến lần khác. Tôi thấy tội lỗi lắm, không biết đã làm lành bao nhiêu, hứa hẹn bao nhiêu rồi mà tôi vẫn tái phạm. Rốt cuộc là bị sao thế nhỉ? Biết vậy rồi mà cô ấy vẫn chọn quay lại với tôi, tại sao? Tôi không hiểu, thiên thần à? Làm sao trên đời lại có người tốt như thế được? Phải nói tôi mới là người cực may mắn mới có được cô ấy mới đúng.</p><p><br></p><p>Tôi thật sự không dám kể lại những gì tôi đã nói, đã làm với cô ấy nữa... tôi thực sự xin lỗi.. ồ, lại vậy rồi, cô ấy nói không thích nghe tôi nói xin lỗi, nhưng tôi đâu biết phải làm gì? Lời xin lỗi của tôi có lẽ đã mất hết niềm tin từ lâu rồi, nó chẳng còn tác dụng gì nữa. Là do bản thân tôi, chính tôi. Đây là hình phạt xứng đáng dành cho tôi, thậm chí còn nhiều hơn.</p><p><br></p><p>Ôi trời, không muốn viết nữa..... gác lại nhé. Hình như đó giờ tôi chưa viết được bài nào tích cực thì phải haha</p>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/yami191008/entry-12967049924.html</link>
<pubDate>Sat, 23 May 2026 14:01:25 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>なんか、すごく悲しい...</title>
<description>
<![CDATA[ <div><div>親が、うちの猫をお寺に預けるかもしれない。</div><div>((T_T))</div><div>Bố mẹ tôi, tính gửi bé mèo của tôi cho nhà chùa.</div><div><br></div><a href="https://stat.ameba.jp/user_images/20260523/09/yami191008/5f/86/j/o1080108015785176085.jpg"><img src="https://stat.ameba.jp/user_images/20260523/09/yami191008/5f/86/j/o1080108015785176085.jpg" alt="" width="1080" height="1080"></a><div><br></div></div><p>お坊さんが引き取りたいって言ってくれたらしくて。まあ、原因は分かってる、粗相が多いから。でも片付けてるのも私じゃないし...( ´_ゝ`)</p><div>Hình như có một sư thầy đã ngỏ ý nhận nuôi ẻm. Mà tôi cũng biết lý do rồi, em ấy bừa bộn lắm.. Nhưng tôi đâu phải người dọn dẹp nên là...</div><div><br>だから何も言えない。<br>でも、6年も一緒にいた子を簡単に手放せるわけない。</div><div>Tui đã không nói gì cả.</div><div>Nhưng mà, 6 năm sống cùng nhau đó? Đâu thể dễ dàng tách rời được.</div><div><br>相手がお坊さんだから安心はしてる。<br>きっと大事にしてくれるし、可愛がってもくれると思う。</div><div>Nhưng tôi cũng yên tâm vì người nhận nuôi ẻm là một sư thầy. Chắc chắn họ sẽ yêu thương và chăm sóc em ấy thật tốt.</div><div><br>それでも、うちの子、最近ずっと元気なくて。<br>見てるだけで苦しくなる。<br>そんな状態なのに、今度は家まで離れて、知らない場所に行かなきゃいけないの？って思ってしまう。<br>本当は手放したくない。</div><div>ずっとここにいてほしい。</div><div>Nhưng bé mèo của tôi đang bị trầm cảm, thấy ẻm vậy tủi thân lắm, giờ lại phải rời nhà chuyển đến một nơi khác sao? Lòng tôi không can tâm.. tôi muốn giữ em ấy lại...</div><div><br>こんなに泣いたの、いつぶりだろう。<br>受験で潰れそうだった時か、親が喧嘩してた時以来かもしれない。</div><div>Ôi trời, lâu lắm rồi tôi mới khóc như thế này, chắc từ lần tôi áp lực thi cử, hoặc bố mẹ tôi cãi nhau nhỉ.</div><div><br>もう、悲しくてたまらない.....</div><div>Tôi buồn chết mất...</div>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/yami191008/entry-12967026008.html</link>
<pubDate>Sat, 23 May 2026 08:54:56 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>友達って？何だろうな...</title>
<description>
<![CDATA[ <div><br></div>明日で学校も終わり。<br>ずっと望んでたことのはずなのに、その前に隣の席の子と喧嘩してしまった。<br><br>正直、5日も6日も無視するほど怒ってたわけじゃない。<br>でも、あの子の「自分中心」みたいな態度がどうしても苦手だった。<br><br>自分が悪かったのに謝りもしないし、<br>そのくせ「最近ストレス溜まってるから話さないの？」みたいに全部こっちのせいにしてきて。<br><br>……どういうつもりなんだろ。<br>私はただ教室で小説読んでただけ。<br>なのにあの子、隣の子と一緒になって<br>「こいつ殴ってもやり返さないよw」<br>とか言ってて。<br>まあ、実際やり返さなかった。<br>一つは我慢したから。<br>もう一つは、やり返したら面倒になるって分かってたから。<br>一回目は睨むだけで済ませた。<br>普通そこで空気読むでしょって思ったけど、全然伝わらなかった。<br>二回目、急に目の辺りを叩かれた。<br>さすがにあの時は本気で腹立った。<br>なんでそんなことできるんだろって。<br>私が文句言っても、あの子は全然悪びれなくて、<br>「ほらね、やり返さないじゃんw」<br>「え、泣いてるの？」<br>とか言ってきて。<br>なのに次の日には「友達じゃん」って顔して、<br>悩み相談までしてこようとしてた。<br>……正直、意味分かんなかった。<br><br>そう、私たちは友達だった。<br>でも正直、あの自己中心的で頑固な性格にはずっと疲れてた。<br>本人も自覚してるはずなのに、変わろうともしない。<br>甘やかされて育ったからなのか、<br>それとも私の方が勝手に早く大人になっただけなのか。<br>……もうよく分からない。<br>でも18歳だよ。<br>もう子供じゃない。<br>考える力も、人として大事な価値観も、<br>何も知らないし、知ろうともしない。<br>正直に言えば、最初は勉強のために仲良くしてただけだった。<br>でも一緒に勉強しても別に意味なかったし、<br>むしろ、人を見下してる部分ばかり見えてしまった。<br><br>それでも、私は「友達」っていう関係をちゃんと大事にしたかった。<br>相手のことも、全部ちゃんと尊重してたつもり。<br>でも、あの子は違った。<br>本人ですら「ただの付き合いだよ」って言ってたし、<br>私も最初はそう思おうとしてた。<br>……でも無理だった。<br>気づけばたくさんのことを話してしまってた。<br>ほんと馬鹿だなって思う。<br>今はもう、全部忘れたいだけ。<br>あんなにプライドが高い人だから。<br>性格悪いって思われても別にいい。<br>私はもう、あの子が失敗するところを見たいとすら思ってる。<br><br>ここまで読んだ人はきっと、<br>「この子、性格めんどくさ…」って思うんだろうな。<br>うん、分かってる。<br>だから私はただ書いてる。<br>全部、本当の感情だから。
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/yami191008/entry-12967010114.html</link>
<pubDate>Sat, 23 May 2026 02:51:06 +0900</pubDate>
</item>
<item>
<title>勉強？受験？もう疲れたよ...</title>
<description>
<![CDATA[ 今日…いや、たぶん前からずっとそうだった。<br><br>受験生なのに、進路もあるのに、全然頑張れてない。ほんと終わってるよね。<br><p>たぶん私はずっと、自分の能力を勝手に過大評価してた。努力なんてほとんどしてないくせに、してないことすら認めたくなくて。</p><p><br></p><p>一日中ちょっとだけ勉強して、あとはスマホ見て時間を無駄にしてる。このままじゃダメって、自分が失敗してるってちゃんと分かってるのに、やめられない。</p><p><br></p><p>こういう人、きっと私だけじゃないんだろう？そう、知ってるさ。</p>昔の私はそういう人を嫌ってた。<br>なのに今、自分が一番嫌ってた人間になってる。<br><br>あと20日で大学受験。<br>人生で一番大事な試験だって、みんな言うよね。<br>大事なのは分かってる。<br>でも不思議なくらい、何も感じない。<br>焦りも、やる気も、どこか遠くにあるみたい。<br><br>毎日考えてるのは、ただ「早くこの学校から離れたい」ってことだけ。<br>過去の自分を知ってる人たちから、全部遠ざかりたいよ。<br><br>自由になりたい。<br>遠くへ行きたい。<br><br>……なんて言えばいいんだろう。<br><p>自分でもよく分からない。</p><p><br></p><p>ここまで読んだ人、きっとタイトル見て思ってるよね。</p><p>「は？お前そんな頑張ってないじゃん。何疲れてんの？」って。</p>
]]>
</description>
<link>https://ameblo.jp/yami191008/entry-12967007199.html</link>
<pubDate>Sat, 23 May 2026 00:53:40 +0900</pubDate>
</item>
</channel>
</rss>
